Bác Hồ với tuổi thơ tôi: Bài thủ công điểm 10
Gửi lúc: 24.05.2010 09:47
Ngày tôi mới vào học cấp I (tiểu học). Thấy tôi khó khăn lắm vẫn chưa dùng chân điều khiển được chiếc kéo, các thầy liền miễn môn thủ công cắt chữ cho tôi. Hôm đó, sắp đến ngày 19-5. Thầy ra bài thủ công về nhà cắt câu khẩu hiệu: HỒ CHỦ TỊCH MUÔN NĂM. Tự dưng tôi thấy háo hức, liền hăm hở thực hiện. Dùng một chân không xuôi, chuyển cầm kéo bằng hai chân.
Oái oăm thay, không còn chân thứ ba cầm giấy nên không lượn
thành chữ được. Tôi nằm khóc. Lại nghĩ cách chỉ cầm một mắt kéo bằng
chân phải. Mắt kéo kia để tựa xuống giường. Chân trái cầm giấy. Giấy lại
không đứt. Tôi lại khóc. Nhìn tấm ảnh Bác trên tường, tôi như thấy Bác
đang mỉm cười âu yếm: “Hãy gắng lên cháu ơi! Không có việc gì khó đâu,
chỉ sợ lòng không bền thôi!”. Bỗng, tôi nghĩ ra cách uốn hơi cong hai
lưỡi kéo cho sát nhau. Giấy đứt, nhưng đường cắt không mịn, vì luôn phải
dùng chân trái mở kéo sau mỗi lần cắt. Không bằng lòng. Cuối cùng tôi
nghĩ ra cách bẻ thẳng kéo trở lại và dùng gót trái điều khiển mắt kéo.
Với cách này, sau rất nhiều lần cắt, sửa công phu bài thủ công ấy đã
được thầy cho điểm 10. Tôi sung sướng mang về nhờ bố dán ngay dưới ảnh
Bác giữa tường nhà đúng ngày mừng sinh nhật Bác lần thứ 67. Mỗi lần đi
học về đến cửa, tôi như thấy Bác đang mỉm cười: “Cháu hãy cố gắng nhiều
hơn nữa!”.
Giấc mơ hạnh phúc
Một chiều mùa xuân năm 1962, khi tôi đang học lớp 6 thì thầy hiệu
trưởng đến nhà báo tin tôi được Bác Hồ thưởng huy hiệu. Nghe lời thầy
dặn, tối hôm đó trong tâm trạng trào dâng mừng vui, xúc động tôi miệt
mài ngồi viết thư gửi Bác. Rồi tôi thiếp đi lúc nào không hay. Tôi được
Bác ôm vào lòng, âu yếm xoa khắp người. Khi sờ đến hai cánh tay mềm oặt
của tôi tự dưng Bác chau mày, khẽ lắc đầu, mắt chớp chớp. Rồi Bác chăm
chú đọc bức thư viết dở của tôi và cười hiền hậu: “Cháu viết bằng chân
chắc là khó. Cháu nên viết ngắn cho đỡ vất vả!”. Xúc động nhất là tôi
được Bác gắn vào ngực một chiếc huy hiệu rực rỡ sắc vàng. Bác còn tặng
một chiếc bút không cần bơm mực để viết cho tiện và một chiếc muỗng xúc
cơm. (Chiếc muỗng tôi xúc cơm hàng ngày vừa gãy hôm trước do tôi dùng
làm dụng cụ xây mô hình núi). Biết tôi không cầm tay được, Bác nhẹ nhàng
bỏ vào túi áo cho tôi. Trong vòng tay âu yếm của Bác, tôi nghẹn ngào
xúc động không sao nói nên lời. Nước mắt cứ thế tự dưng ứa trào không
dứt. Tôi giật mình tỉnh giấc thấy đang nằm gọn trong vòng tay bố. Nước
mắt bố từ lúc nào đã trào sang má tôi ướt lạnh. Có lẽ bố quá mừng khi đi
làm xa về khuya, nghe tin tôi được Bác Hồ thưởng huy hiệu.
Tôi đã được gặp Bác, nếu như…
Kỳ thi học sinh giỏi toán lớp 7 (lớp 9) toàn miền Bắc năm 1963 tôi
đạt giải 5. Lần thứ 2 tôi vinh dự được nhận huy hiệu của Bác. Hè năm đó
tôi được là 1 trong 5 thiếu nhi tiêu biểu toàn miền Bắc về Hà Nội dự Đại
hội Thanh niên xung phong vượt mức kế hoạch 5 năm lần thứ nhất.
Chúng tôi được bố trí ngồi ở hàng ghế đầu và được chụp ảnh chung với bác
Lê Duẩn. Buổi chiều ngày thứ hai của đại hội chúng tôi lên xe với niềm
vui náo nức được đến gặp Bác Hồ tại Phủ Chủ tịch (theo như kế hoạch chị
Giao thông báo từ trước). Xe đi khá nhanh mà chúng tôi vẫn cảm thấy sao
chậm vậy. Cảnh phố xá tấp nập hai bên đường với bao điều hấp dẫn lạ lẫm
dường như với chúng tôi lúc này chẳng ai còn để tâm tới. Tất cả chỉ
ngóng trông sao cho nhanh để được đến với Bác. Đây rồi, Phủ Chủ tịch đây
rồi. Cả 5 đứa, đứa nào cũng nhao nhao đứng dậy ngó qua cửa xe. Xe dừng
bánh. Chúng tôi muốn ào ngay xuống để chạy vô. Chị Giao phụ trách xuống
xe và ra lệnh chúng tôi phải ngồi lại chờ. Vừa lúc đó, một người từ
trong nhà bước ra với mái tóc bạc phơ, bộ áo nâu non và đi dép cao su
bước tới bắt tay chị Giao. Tất cả đều reo lớn từ trong xe: “A, Bác Hồ!
Bác Hồ”. Bỗng có tiếng của ai đó: “Ồ, sao Bác Hồ lại không có râu vậy?”.
Cả 5 đứa lại ngớ ra. Không khí trầm lặng hẳn xuống. Vừa lúc chị Giao
quay lại: “Các em ơi, thật buồn quá! Vì lý do đặc biệt, chiều nay Bác
không gặp các em được rồi. Người vừa gặp chị nói điều đó chính là bác Vũ
Kỳ, thư ký riêng của Bác chứ không phải Bác đâu”. Cả 5 đứa, đứa nào
cũng xịu mặt chưng hửng, nước mắt cứ thế ứa trào suốt trên quãng đường
về. Chị Giao phải động viên: “Thôi các em về cứ cố gắng học cho thật
giỏi, tu dưỡng cho thật tốt, thực hiện xuất sắc 5 điều Bác dạy là coi
như đã được gặp Bác rồi đấy!”
Nguyễn Ngọc Ký
(Nhà giáo ưu tú, nhà thơ VN đầu tiên viết bằng chân)
Mr.One (Theo giaoduc.edu.vn) |